Đọc gì hôm nay? Fanfiction RuPru

{APH fanfic} [RuPru] Lần cuối.

7 Tháng Bảy, 2020


Bằng cách này hay cách khác, anh không muốn đối diện với Ivan. Từ khi Gorbachev lên nắm quyền, perestroika và glanost là hai từ được nhắc đến mọi nơi trên đất Đông Âu. “Thật khôi hài”, anh cười khẩy. Giữa lúc tất cả đều khó khăn, không có chỗ đứng cho tình cảm cá nhân, Gil hiểu hơn ai hết. Yếu đuối lúc này chỉ khiến tất cả rối tung lên như mớ bòng bong.
Anh là ai?
Là người đại diện cho quốc gia không được phương Tây công nhận?
Là kẻ mang danh “thuộc địa” (thật ngớ ngẩn!), tên tay sai vô điều kiện của Kremlin?
Không! Anh chấp nhận đi theo Ivan, nhưng không ai hiểu rằng … Mà giờ phút này, điều đó có quan trọng gì đâu! Từ lâu anh đã không còn tin tưởng được những lời “có cánh” của mấy người bên kia bức màn sắt. Nếu họ cố tình quay lưng lại với anh, việc gì anh phải cố chấp?
~
– Vào đi!
Giọng nói lạnh lẽo và u hoài, anh cảm nhận được điều đó. Khẽ mở cánh cửa, trước mắt anh là một bóng hình quen thuộc. Người ấy đứng quay lưng lại phía anh, mặt hướng về xa xăm qua ô cửa sổ. Đã bao lâu rồi anh không gặp Ivan? Anh biết dù anh đau khổ đến mấy cũng không bằng một phần những gì đang dâng lên như sóng tràn bờ trong tâm trí Ivan. Để bảo vệ anh, cậu đã bất chấp dư luận, bất chấp mọi thủ đoạn tàn độc cố chia rẽ hai người, bất chấp bao kẻ vẽ nên “sự thật” về cuộc sống phía Đông. Anh không muốn Ivan là người duy nhất trở thành cái bia tập bắn cho mọi thứ súng đạn tầm thường ngoài kia.
Đâu phải anh không muốn mọi chuyện diễn ra như hai người trông đợi … Anh cất tiếng chào, nhưng Ivan không quay lại. Tim anh khẽ nhói. Tiến lại gần, tay anh nhẹ nhàng đặt lên mái tóc cậu. Anh nhớ những ngày không lo âu phiền muộn hiếm hoi trong năm, những ngày Ivan kéo anh đi thật vội trên đường phố Leningrad cổ kính mà cũng đầy ưu tư, nhớ nụ cười của cậu hiền hòa như nắng mai. Trong khoảnh khắc anh quên đi cả đau xót, cả sự chia ly, cả mọi day dứt, cả khu vườn ảm đạm nơi quê hương xa xôi … Anh có cần gì mơ mộng nữa, khi trong đời thực, ở cạnh Ivan anh đã hạnh phúc quá đỗi! …
Vậy thực tại thì sao? Anh biết Ivan đang đợi anh nhưng cả hai đều cố tỏ ra mọi sự đều bình thường (hay ít nhất anh cho là thế). Bất chợt, hai ánh mắt chạm vào nhau. Vẫn là sắc tím xa xôi khiến anh lạc lối, chỉ là … có chút gì tan vỡ.
– Anh vẫn còn giận tôi sao, sau bao nhiêu ngày tháng như thế?
– Chúng ta không thể thẳng thắn với nhau hơn được ư?
– Là ai không thật lòng với tôi?
Gil im lặng. Anh không hiểu vì sao cậu cứ phải dày vò anh về chuyện lẽ ra anh không liên can. Việc nới lỏng đối sách với phương Tây chẳng một lần đến tai anh, mãi sau này anh nhận ra thì sự đã rồi. Cậu luôn lo lắng anh sẽ ra đi, nhưng đi đâu mới được?
– Tôi xin lỗi, Ivan … Ngần ấy thời gian không đủ để chứng minh được điều gì ư?
– Điều gì?
Ánh mắt hoang mang của Gil khiến vẻ lạnh lẽo trên gương mặt cậu bỗng chốc tan biến. Cậu đưa mắt tránh ánh nhìn của anh, hướng suy nghĩ của mình về những bông tuyết đang nhẹ buông mình ôm những thân bạch dương gầy guộc. Chiều đông trắng một màu tuyết phủ. Cậu chỉ lẳng lặng thở dài. Dù Gil không nhìn thấy gương mặt cậu lúc này, anh biết trong sâu thẳm trái tim cậu đang khóc. Không phải lần đầu tiên anh đối diện với vẻ yếu đuối ấy. Tại sao người ta bắt anh và cậu phải giữ cái đầu lạnh khi chính họ cũng chẳng phải sắt đá? Dưới lồng ngực này, trái tim vẫn đập, cho quốc gia, cho thứ tình cảm tội lỗi lẽ ra đừng nên có. Chẳng ai cho ai một danh phận rõ ràng. Nói lời yêu đấy, nhưng cũng phải quên đi. Nhiều khi không hiểu tại sao mình lại khóc, những hờn ghen vô cớ cứ đến rồi đi trong phút chốc khi ý thức được rằng chẳng là gì của nhau. Anh sợ, sợ một ngày dẫu là kỉ niệm cũng chẳng thể nào gọi tên, nhớ về nhau hay nhớ về những điều đã có. Nhưng mỗi khi anh vô tình nhắc tới, cậu luôn nghĩ ra những lời an ủi vô thưởng vô phạt: “Không phải bận tâm những thứ xa xôi, chỉ cần sống cho hiện tại, hạnh phúc tạm thời đơn giản thế thôi …”.
– Ôm tôi đi, Gil …
Như sực tỉnh từ một cơn mê. Im lặng chảy tràn. Anh vòng tay qua lưng cậu, siết chặt.
– Vanya, Vanya, đừng như vậy, tôi vẫn ở đây mà!
– Mãi mãi … là bao xa?
– Không cần biết là bao xa. Chỉ cần tôi còn nhắc tên DDR, Liên bang sẽ không sao cả!
“Vanya thân yêu của tôi”, anh khẽ thì thầm, đặt lên hàng mi cậu một nụ hôn nhẹ. Như chợt nhớ ra điều gì, anh cất một giọng trầm buồn, bắt đầu kể mà như nói với chính mình. Anh đã mơ đến một cảnh tượng lạ lùng. Nó bủa vây anh mỗi đêm. Anh mơ thấy Ivan bỏ anh lại trên một cánh đồng hoang vắng, gió thổi heo hút, bầu trời nhuộm màu ảo não. Anh cố đuổi theo nhưng không tài nào níu giữ được. Ngay cả lúc này, dẫu ở rất gần, anh vẫn thấy người anh yêu cách xa anh cả ngàn dặm. Anh tiếc nuối điều gì? Vì sao giữa hai người lại có chuyện xảy ra, dù anh đã cố gắng giữ gìn? Anh thấy hận Honecker và cả Gorbachev. Nếu họ không bất đồng, làm sao Ivan nghi ngờ anh? Nếu họ không lạnh mặt với nhau, anh sẽ vẫn tự nhiên đến thăm Ivan mỗi dịp cậu ấy gọi điện khoe rằng đâu đó hướng dương nở. Làm sao anh kéo dài khoảnh khắc này đến vô cùng vô tận? Mất bao lâu để Ivan thôi sợ hãi mỗi khi ai đó nhắc tới chiến tranh với Gil, anh cũng không dám chắc …
– Anh có muốn đi dạo chút không?
– Tuyết đang rơi mà …
– Biết được khi nào tuyết thôi rơi chứ!
Ivan chạy ra khỏi phòng, lát sau quay lại với một chiếc áo to đùng. Cậu khoác lên người Gil, nhẹ nhàng:
– Anh mất cảm giác về cái lạnh từ khi nào thế?
Gil khẽ rùng mình. Tới bây giờ anh mới nhận ra mình không chuẩn bị gì cho mùa đông khắc nghiệt chốn này ngoài chiếc măng tô chẳng còn mới với chiếc khăn quàng Ivan tặng anh khi hai người đến Krym vài năm trước. “Nhìn còn ngầu chán”, anh tự nhủ, cười tươi đáp lại:
– Chắc từ lúc rơi xuống hồ Peipus …
Ivan khẽ mở to đôi mắt vẫn còn vương nét sầu. Trận Chudskoe? Đã lâu lắm rồi … Bao nhiêu biến cố sau ngày định mệnh ấy. Anh vẫn là anh, nhưng thâm trầm hơn rất nhiều, không còn là tên nhóc ương bướng ngày xưa. Cậu bước lên đỉnh cao quyền lực, mang danh cường quốc nhưng thực sự cậu muốn buông lơi không ít lần, dù chỉ trong tâm tưởng. Làm sao người ta hiểu được, rằng Gilbert của cậu đâu phải kẻ hèn nhát? Không phải anh sợ hãi, không phải anh nhu nhược mà chấp nhận làm một phần của Liên bang Soviet. Gil cần cậu cũng như cậu không thể thiếu anh. Tự dưng cậu hàm ơn cái quá khứ đế quốc hào nhoáng để cho cậu một niềm hoài cổ … Một thời cao ngạo của cả hai đấy ư? Cái đẹp cứu rỗi thế giới thật sao? Vậy thứ tình cảm này, nó chưa đủ để gọi là “cái đẹp” nên cả hai vẫn chìm trong những giấc mộng thay vì đời sống thực?
– Sao vậy?
– À … không sao … ta đi thôi …


Trong căn nhà rộng rãi mà trống vắng, tiếng bước chân của hai người dù rất khẽ cũng vang vọng thành những âm sắc lạnh. Bước ra ngoài là chắc chắn gió đang đón đợi cùng tuyết phủ kín lối đi về. Họ đi bên nhau, không ai nói câu gì, tâm tư phong kín. Bỗng nhiên Ivan dừng lại, ngửa mặt lên trời, thở dài một quãng não nề. Cậu thấy bế tắc thực sự. Ngột ngạt quá! Dường như cả Liên bang đang quay lưng lại với cậu. Alfred đang trên thế thượng phong và bên kia chẳng biết đã đồn thổi những gì về chuyện bức tường. Nếu gánh nặng chỉ là từ lãnh đạo truyền xuống thì cậu còn may mắn chán. Đằng này … Ai cũng ra rả những viễn cảnh tươi sáng mà hành động thì ngược hẳn. Cậu thừa biết Gil mệt mỏi vì áp lực hai phía lên anh quá lớn. Cả Ivan và Gil đều chẳng có tiếng nói.
Bất chợt, cậu cười phá lên, tiếng cười run rẩy hòa vào luồng gió lạnh, rơi xuống theo những bông tuyết. Chưa kịp định thần, Gil giật mình bởi vòng tay ai đó từ phía sau siết anh quá chặt.
– Gil à, tôi thấy nhớ Wang quá đi ~ Anh có nhớ anh ấy không? Tôi ghen với anh đó …
– Ivan, cậu đừng giả điên với tôi, không ích gì đâu!
– Tôi không điên, – cậu thở hắt sau mái tóc của Gil – tôi không gặp Wang phải đến chục năm nay rồi đấy! Bạn bè? Hay đồng minh? Anh ấy muốn kết bạn tri kỷ với những người bên kia Đại Tây Dương cơ mà … Tôi tệ đến vậy sao? Tệ đến mức người ta muốn kết thân với ai đó chứ không phải tôi?
– Người không cần thì cứ tiếc cũng ích gì đâu … Nhưng tôi sẽ qua Trung Quốc lần tới.
– Cuối cùng ngài ấy cũng quyết định đi ngược lại mong muốn của Moskva, – Ivan cười ngặt nghẽo – Gil à, tôi không còn hiểu được gì nữa rồi …
– Là lãnh đạo Soviet chứ không phải lãnh đạo Đông Đức có quyền đến Trung Quốc sau những bất đồng ấy, ý cậu là thế?
– Ý nào của tôi, – Ivan nhếch mép – chúng ta chỉ là rối đẹp thôi, không phải người giật dây.
Gỡ tay Ivan, Gil chậm rãi buông một tiếng thở dài:
– Cậu có nghĩ chúng ta sẽ bị cuốn đi không? Tương lai, hiện tại, quá khứ, cái gì trả lời cho tôi và cậu?
– Có Chúa mới biết! Chuyện của hai ta, ngay từ đầu đã nằm ngoài bất cứ quy luật nào … Mà thôi, có nơi này tôi muốn anh đến xem.
Và cậu bước đi, không đợi Gil trả lời. Hai bên đường hàng dương tư lự cứ như thế nhìn theo bóng họ mờ nhòa. Phía xa xa ngôi biệt thự, trên một ngọn đồi, thấp thoáng dáng hình một ngôi nhà cổ. Thông phủ kín đồi, cây nào cũng khoác tấm áo sương tuyết xứ Bắc. Mùa này chim chóc không hót, cảnh đã vắng nay lại cô quạnh hơn. Gil rảo bước mà trong lòng vẫn mông lung một niềm hoài nghi. Kìa, ngôi nhà bé nhỏ đã hiện lên trước mắt. Anh bỗng thèm một chút vodka … Cái thức uống mạnh chết tiệt ấy, sao mà anh cần nó bây giờ đến thế!
– Nào đồng chí, một chút vodka chứ?
– Hôm nay cậu biết đùa cơ à? Tôi thích vodka khi nào thế?
Ivan cười khùng khục, như thể cậu đọc được suy nghĩ của anh mà buông lời trêu chọc. Rồi bất chợt Ivan dừng chân, đứng đợi Gil bắt kịp.
– Anh có sẵn lòng bên tôi hôm nay không?
– Còn nơi nào mà giải khuây ở cái xứ khắc nghiệt này đâu? Tâm lí tôi bị cậu hành hạ chưa đủ hay sao mà còn đánh đố nhau?
– Đâu phải thế … Là tôi muốn hai ta ăn mày dĩ vãng đôi chút …
– Cho tôi một chai vodka!
Gil bước thẳng đến trước ngôi nhà, mở cửa và ném lại một câu nói nửa ra lệnh, nửa bông đùa. Và anh khựng lại. Khung cảnh này sao lại quen đến lạ. Anh đã gặp ở đâu mà anh không nhớ ra … Chiếc dương cầm cũ kĩ, lò sưởi lửa đang bập bùng, bàn ăn chẳng có gì ngoài hai chai vodka đủ làm anh choáng váng.
– Chiến tranh qua lâu rồi, nhưng anh còn nhớ đêm ấy không Gil?
“Đêm ấy?” …
Anh nhớ rồi!
Là cái đêm định mệnh trước cuộc chiến mà anh và Ivan biết không gì cứu vãn được và quyết định thức trắng bên nhau. Nhưng tại sao? Tại sao cậu lại muốn gợi lại kí ức đó?
Ivan khẽ ngồi xuống bên bàn ăn, anh cũng không do dự mà đến bên cậu, cầm lên một chai vodka, uống một ngụm thật lớn, rồi ngồi ghé lên mép bàn, quay lưng để không phải thấy Ivan cạnh anh đang ngập ngừng.
– Gilbert …
– Ta sắp xa nhau nữa ư? Có đúng không?
– Đừng nói gì, xin anh … Hãy để tất cả những mất mát sắp tới qua đi, chỉ còn có hai ta thôi, và căn phòng này …
– Vì thế mà cậu không tin tôi?
– Đừng mà … Không phải em không tin, chỉ là em không muốn chấp nhận, rồi làm tổn thương cả anh … Anh biết mà, không phải lỗi của ai, không ai trong chúng ta hết …
Gil rơi vào trầm mặc. Hoá ra là vậy, những gì anh linh cảm là đúng. Phía Moskva sẽ bỏ rơi Đông Berlin một ngày nào đó. Giống như đêm ấy, nhưng anh từng là người buộc phải rời xa Ivan, còn giờ, là cậu ấy không còn cách nào để cứu vãn.
– Anh nhớ không Gil, ngày đó anh đã đàn bản “Vocalise” của Rachmaninov?
– Ivan, có kỉ niệm nào với em mà tôi quên được không? Nhưng còn nghĩa lí gì khi ta chẳng thể bên nhau mãi?
– Là tất cả với em Gil ạ!
Nghe tiếng nấc nghẹn, anh quay lại, kéo Ivan tựa đầu dựa vào lồng ngực anh. Sao anh lại yêu con người này đến nỗi quên đi rằng chẳng có gì là mãi mãi? Sao anh chẳng thể khóc, ai đã khiến anh chai sạn đến vậy?
– Em yêu Anh, Gilbert … – Ivan nói qua màn nước mắt.
– Tôi cũng yêu em, nhưng em vẫn nhẫn tâm để tôi ra đi? Tôi yêu em và hận em thế nào, em có hiểu nổi không?
Gilbert bất thình lình đẩy Ivan ra, giật lấy chai rượu uống dở. Anh nuốt từng ngụm, từng ngụm, rượu chảy xuống cả vạt áo anh, mặc kệ Ivan đứng thất kinh nhìn anh như đang lên cơn cuồng nộ. Khi đã ngấm men, anh thở dốc, ngồi thụp xuống sàn, rồi nước mắt cứ thế rơi. Tiếng bước chân người kia rụt rè làm anh chợt nhói.
– Ivan … em ôm tôi … được không?
Anh ngước lên, lại là đôi mắt tím ấy dịu dàng làm rớt tim anh. Cậu quỳ trước mặt anh, lấy tay gạt đi hai hàng nước mắt lăn trên má anh, mỉm cười:
– Người có hận em cách mấy thì em cũng sẽ vui vẻ nhận lấy thôi …
Hôm đó, trong căn phòng nhìn xuống ngôi biệt thự, bên ánh lửa vẫn reo tí tách, họ trao nhau tất cả yêu thương dồn nén bấy lâu của cuộc tình cay đắng. Vị chua chát của vodka, vị mặn đắng của nước mắt hoà với ngọt ngào của những chiếc hôn đầy mãnh liệt kia, biết đâu vào ngày mai, ngày kia, hay một buổi chiều đông hoang lạnh nào đó, có ai lại thấy giống tiếng kinh cầu đầy thê lương ở một nhà thờ nhỏ ngoại ô Moskva chăng? Hay một ai đó khác lại chẳng ngậm ngùi nhìn xa xăm khi bức tường ngăn hai bờ Đông – Tây đổ sập, bởi niềm hân hoan của người dân lại không có vẻ gì là hạnh phúc?

K.P
Tokyo, 2/4/2020

Trang: 1 2

You Might Also Like

No Comments

Leave a Reply

Common phrases by theidioms.com