“Long lanh / lấp lánh / kiêu xa” – chút cảm về Dế Choắt

By |2021-01-27T22:21:55+09:00Tháng Một 26th, 2021|

Lời của thiên hạ hay chính là dư luận đã công nhận người là một vị vua? Hay là lời người tự nói với mình về những chiến công hiển hách đã đạt được sau bao năm bôn ba trường đời?

Lưu Trọng Lư – “Một nền văn chương Việt Nam” (trích “Tao Đàn 1939”)

By |2021-01-21T02:54:57+09:00Tháng Một 14th, 2021|

Cây cam Xã Đoài rời qua làng bên cạnh nó vẫn sống, nhưng không còn là cây cam Xã Đoài nữa. Văn chương Việt Nam chỉ có thể có giá trị khi nó là văn chương Việt Nam mà thôi.

{Bình} Độc Tiểu Thanh ký – Nguyễn Du

By |2021-01-15T01:59:09+09:00Tháng Một 13th, 2021|

Sinh thời, Nguyễn Du phải chịu nhiều cảnh trái ngang, cực khổ, niềm thương cảm trước những mảnh đời bất hạnh lại càng mãnh liệt. Đồng cảnh khắc sinh đồng cảm, lẽ thường là thế. “Độc Tiểu Thanh kí” phải chăng là một minh chứng rất rõ cho điều nói trên, mà theo như ai đó đã nhận xét, “Nguyễn Du đã mượn chén của người để rót rượu của mình”?

Go to Top