{Bình sách} Đài Loan – căn tính “biến đổi” và “lưỡng lự” (Wakabayashi Masahiro)

"Đài Loan - Căn tính biến đổi và lưỡng lự" (Chikuma Shinsho, 2001) là cuốn sách nhằm phân tích, định vị bản sắc của Đài Loan trong bối cảnh lịch sử quan hệ quốc tế vào thế kỷ 20. Trong khoảng 250 trang sách, lịch sử 400 năm của Đài Loan cùng hiện trạng đề cập trên tiêu đề đã được khái quát và phân tích cặn kẽ.

Sách

Đọc gì hôm nay

東京外国語大学 hay một mẩu rì-viu về chiếc trường ĐH của Kỳ Phong

Trường mình là Đại học Ngoại ngữ Tokyo, có tên viết tắt là TUFS (đọc là Tắp-phờ-sờ, một cái tên thật Âu hoá).

Thú ăn chơi

“Long lanh / lấp lánh / kiêu xa” – chút cảm về Dế Choắt

Lời của thiên hạ hay chính là dư luận đã công nhận người là một vị vua? Hay là lời người tự nói với mình về những chiến công hiển hách đã đạt được sau bao năm bôn ba trường đời?
600FansLike
69FollowersFollow
- Advertisement -spot_img

RuPru is love, RuPru is life

Bảo vệ: {APH fanfiction – trans}[RuPru]ゆきのひ – Ngày tuyết rơi

"Chết tiệt! Nếu tên nhóc đó không ở đấy thì còn lâu ta mới ra nông nỗi này!"

Bảo vệ: {APH fanfic}[RuPru] Chuyện như chưa bắt đầu

Tớ viết mấy dòng này trong một đêm mưa rất lớn. Tớ yêu mưa và yêu cảnh mưa ở Kaliningrad. Và tớ chợt nhớ tới hai người. Nếu sau năm 91 hai người vẫn nhớ đến nhau thì sao? Nếu hai người vẫn còn yêu nhau thì thế nào? Ai là người đau khổ hơn? Tớ nghĩ, rồi ý tưởng này chợt đến. Tớ viết không bao giờ có dàn ý trước. Tớ cứ để cảm xúc dẫn đến đâu thì đến. Cuối cùng nó kết lại như vậy. Nói như Paustovski, đấy là do nhân vật nổi loạn ~

Bảo vệ: {APH fanfic} [RuPru] Lặng

"Em sẽ nhớ anh, Gilbert, như bao ngày chúng ta vẫn hay nói nhớ nhau khi anh ở Berlin còn em đang lang thang với cây cọ vẽ ở Krưm. Em yêu anh và sẽ yêu anh với tất cả nỗi tuyệt vọng và chán chường em có."

Bảo vệ: {APH fanfic} [RuPru] Lần cuối.

- Anh nhớ không Gil, ngày đó anh đã đàn bản “Vocalise" của Rachmaninov? - Ivan, có kỉ niệm nào với em mà tôi quên được không? Nhưng còn nghĩa lí gì khi ta chẳng thể bên nhau mãi? - Là tất cả với em Gil ạ!

Thu Như Ý (tựa) – tản mạn về thơ

Biết đến thơ Mới là một cái duyên. Yêu thơ Mới có khi lại là nợ. Nợ tình không trả sẽ có ngày linh...

"Lộn xộn"