“Máu đã khô rồi thơ cũng khô

Tình ta chết yểu tự bao giờ ..”

(Trút linh hồn – Hàn Mặc Tử)

Không phải tự dưng tôi đem đau thương về làm tin cho tình cũ. Nghĩ tới một cuộc tình buộc phải biệt ly sắp tới, lòng tôi chỉ nhuộm màu ảo não. Đã không khó khăn để tôi lao vào một thế giới mới, nơi tôi – ít ra – đã là chính tôi nhiều hơn nơi ấy, nhưng phải mất rất lâu, phải đổ mồ hôi và nước mắt, tôi mới dám thốt lên một chữ “Yêu”.

Tạ ơn người đã đem nắng đến cho tôi …
Hôm nay, hãy để tôi yêu mưa …
Tôi nói yêu, vì tôi đã yêu. Tôi đã yêu đến khi tình xác xơ cho khoảng trời rộng lớn hơn mà tôi không thuộc về. Tôi chỉ nhớ da diết tình đầu mỗi khi gió lên, mỗi lần mưa nhòa, mỗi độ trời quên mất nắng ở phương nao …
Và quan trọng hơn, chính là mỗi phút tôi cất giọng đọc thơ Tử. Tôi chỉ làm thơ cho tình cũ. Và rồi tình lỡ, tôi để thơ chết theo.
Nơi ấy, lí tưởng để người ôm lòng tương tư về một mối tình ngang trái. Mùa đông gió khóc than, đừng ngại ngần gửi nỗi sầu vô hạn.
Lắm khi tôi cảm giác như người thương nói với tôi: Người không thôi nhớ, yêu tôi làm chi?
Ừ. Cứ ngỡ điên là điên được ngay ấy. Cứ gào lên “Ta điên đây”, chỉ có điên tình thôi chứ bệnh tật gì đâu. Người trách tôi cũng phải.
Nhưng người cho tôi đổi ngàn giờ đau thương lấy một ngày hạnh phúc nơi đây, lòng cảm kích là vô hạn độ. Có đem vết thương lòng lớn đến thế, tôi mới hiểu tôi yêu người là thật
Còn tình cũ, cũ rồi, tôi không còn thiết tha nữa.
Bởi tôi cũng không nằm ngoài quy luật: tình đầu là tình đẹp, tình chỉ đẹp khi còn dang dở.
Tôi gửi trời ưu tư cho một mảnh đời đã chết …

KP (2015)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here